Ngôn ngữ có sẵn
BWW đã có dịp trò chuyện với Paul Shearman về việc đưa Buổi Thi Tuyển Cuối Cùng đến Liên hoan Edinburgh Festival Fringe 2026.
Hãy chia sẻ đôi điều về Buổi Thi Tuyển Cuối Cùng.
Buổi Thi Tuyển Cuối Cùng là một vở kịch một người kể về Sebastian Drake, một diễn viên Shakespeare già đang đối mặt với cơ hội cuối cùng để chứng minh mình vẫn xứng đáng đứng trên sân khấu: một buổi thi tuyển vai Vua Lear.
Nhưng rất nhanh chóng, ta nhận ra đây không chỉ đơn thuần là một vai diễn. Sebastian đang đứng trước một khoảnh khắc mà tất cả những gì anh xây dựng suốt đời mình — ký ức, ngôn ngữ, sự độc lập, danh tính của một nghệ sĩ biểu diễn — bắt đầu trở nên bất định. Nếu anh không thể giữ lấy vai diễn mà anh tin vẫn thuộc về mình, thì hình dạng cuộc đời anh cũng sẽ thay đổi không tránh khỏi.
Khi chuẩn bị cho buổi thi, chúng ta di chuyển giữa biểu diễn, ký ức và những mảnh vụn của quá khứ, và bắt đầu thấy một người đàn ông chiến đấu không chỉ cho một vai diễn, mà còn cho quyền tự định nghĩa bản thân một lần cuối cùng theo cách của riêng mình.
Vở kịch hài hước, mang tính sân khấu và sâu sắc về con người, nhưng bên dưới đó là một câu hỏi rất đơn giản: khi thứ đã định hình toàn bộ cuộc đời bạn bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát, bạn sẽ níu giữ điều gì?
Và cuối cùng... anh ấy còn làm được không? Hay đây là lúc phải buông tay?
Ý tưởng viết kịch xuất phát từ đâu?
Ý tưởng đến từ vài nguồn rất cá nhân. Tôi đã chứng kiến cha và ông mình đều gặp phải những vấn đề về trí nhớ, và tôi cũng thấy những người bạn thân thiết bất ngờ trở thành người chăm sóc cho bố mẹ, điều mà họ chưa từng nghĩ sẽ làm theo cách đó.
Đồng thời, với tư cách là một diễn viên, có một nỗi sợ rất riêng ẩn sau tất cả: sự phụ thuộc vào trí nhớ, khả năng học thuộc lời thoại, giữ vững ngôn ngữ và sự sắc bén. Điều đó bắt đầu hòa quyện trong tâm trí tôi cùng một câu hỏi sân khấu lớn hơn.
Tôi tự hỏi, nếu một người như Sir Laurence Olivier phải đối mặt với chứng mất trí, điều đó sẽ có ý nghĩa ra sao với một người cả đời gắn bó với ngôn ngữ, biểu diễn và ký ức?
Sự kết hợp giữa trải nghiệm cá nhân và nỗi sợ nghề nghiệp đã tạo nên hạt giống cho Buổi Thi Tuyển Cuối Cùng.
Những thách thức khi trình diễn một tác phẩm mang kết nối cá nhân là gì?
Một trong những thách thức lớn nhất là sự gần gũi về cảm xúc. Vì nó xuất phát từ những trải nghiệm thật, những người tôi yêu thương và những điều tôi đã chứng kiến, bạn không thể đơn giản tắt đi cảm xúc đó khi bước lên sân khấu. Vì vậy, một phần công việc là học cách giữ kết nối đó với sự chân thật, nhưng cũng đủ khoảng cách để tôi có thể biểu diễn đều đặn mỗi đêm.
Vở diễn trải dài trên một dải cảm xúc rộng lớn, từ hài hước đến thật sự dễ tổn thương, điều này đã đòi hỏi rất nhiều. Chỉ trong 55 phút, nhưng vở kịch rất đầy đặn, yêu cầu nhiều về thể chất, tinh thần và cảm xúc trong từng lượt diễn.
Tôi đã phải luyện tập rất tập trung, không chỉ về giọng nói và thể chất, mà còn về sức bền và kiểm soát cảm xúc để có thể mang trọn vẹn vở diễn mỗi đêm mà không bị kiệt sức.
Thế nhưng điều kỳ lạ là thử thách đó cũng chính là phần thưởng. Khán giả mang tới quá nhiều năng lượng trở lại trong phòng mỗi đêm. Có một sự trao đổi thực sự xảy ra. Như tôi nói trong vở, đứng trên sân khấu thật sự là niềm vui, nó làm bạn cảm thấy mình còn sống, và điều đó vẫn đúng ngay cả trong những khoảnh khắc đòi hỏi nhất.
Bạn muốn ai đến xem vở diễn?
Tôi nghĩ vở diễn dành cho nhiều đối tượng, cả người trẻ và người già. Phần lớn mọi người, dưới nhiều hình thức, đã từng trải qua hoặc có người thân trải qua chứng mất trí nhớ, và nhiều người khác cũng sẽ trải qua trong tương lai.
Ở cốt lõi, đây là một tác phẩm đề cập đến điều khá khó khăn, nhưng tôi mong rằng nó được trình bày theo cách cuối cùng là nâng đỡ và giàu tính nhân văn. Vở diễn nói về ký ức, danh tính và sự kết nối, và tôi nghĩ nó để lại cho mọi người cảm giác hiểu biết cũng như xúc cảm.
Suy cho cùng, vở kịch không phải dành cho tất cả mọi người theo cách dễ chịu. Nó yêu cầu khán giả tham gia một cách trực tiếp và đôi khi có thể gây thử thách. Nhưng với những ai sẵn lòng đón nhận một tác phẩm sân khấu gần gũi, sức nặng và chân thật, tôi hy vọng đây là kiểu vở khiến họ nhớ mãi sau khi rời khỏi phòng diễn.
Đương nhiên, bất cứ ai yêu thích Shakespeare, hay chỉ đơn giản là yêu ngôn ngữ và biểu diễn được khai thác đến giới hạn tối đa, cũng sẽ tìm thấy điều gì đó trong vở.
Bạn muốn khán giả mang về điều gì sau vở diễn?
Hy vọng.
Dù vở xoay quanh sự mất trí nhớ, tuổi già và sự mong manh của danh tính, tôi không xem đó là một tác phẩm u ám. Với tôi, cuối cùng đó là về những gì còn lại khi các thứ khác bắt đầu rơi rụng, và thường thứ tồn tại là sự kết nối, hài hước và tình yêu.
Tôi hy vọng khán giả ra về với cảm giác đó. Một cảm nhận rằng ngay cả trong những lúc khó khăn hay bấp bênh, vẫn còn lòng dignitiy trong người đứng trước bạn, và vẫn còn điều gì đó rất con người tồn tại.
Nếu có một điều tôi muốn mọi người mang theo ra khỏi nhà hát, đó là: một cảm giác hy vọng nhẹ nhàng, và có thể một chút yêu thương hơn dành cho những người trong cuộc sống của chính họ.
Buổi Thi Tuyển Cuối Cùng được trình diễn tại Edfringe từ 7 - 29 tháng 8
Ảnh: Eric Moore
Nội dung được tài trợ