Ngôn ngữ có sẵn
![]()
Emma Rice đã chuyển thể xuất sắc tác phẩm Malory Towers của Enid Blyton trở lại Nhà hát Alexandra Palace với tất cả sự ấm áp, hóm hỉnh và kỳ diệu đã tạo nên thành công lớn. Tràn đầy năng lượng lây lan, trình diễn âm nhạc xuất sắc và kể chuyện chân thành, vở diễn truyền cảm này chứng minh sự liên quan và đầy hoài niệm, tôn vinh tình bạn, sự kiên cường và sức mạnh của những cô gái trẻ với nét duyên dáng tuyệt vời.
Vở diễn bắt đầu bằng cảnh những nữ sinh hiện đại tranh cãi, trong khi một cô gái ủng hộ những cuộc phiêu lưu của Darrell Rivers và di sản bền vững của tình bạn tại Malory Towers. Chúng ta được du hành kỳ diệu trở lại thế giới của Blyton – nơi nối liền các thế hệ và nhắc nhở khán giả rằng những giá trị cốt lõi trong câu chuyện vẫn luôn vượt thời gian. Một tiết mục nhạc jazz sôi động chuyển mọi người từ ga Paddington đến bờ biển Cornwall, đặt nền tảng cho hành trình sân khấu đầy sáng tạo và hấp dẫn.
Robyn Sinclair thể hiện xuất sắc vai Darrell Rivers, cân bằng hoàn hảo giữa sự nhiệt huyết tuổi trẻ và sự nhạy cảm tâm lý. Darrell bước vào trường nội trú với mong muốn trải nghiệm mới và tìm chỗ đứng trong tập thể bạn học, dù tính khí nóng nảy của cô nhiều lần đe dọa làm hủy hoại cố gắng tốt đẹp. Sinclair thể hiện mâu thuẫn nội tâm này chân thành, đặc biệt khi Darrell mô tả cảm giác "sương mù đỏ" bao trùm và quyết tâm học cách kiểm soát những cảm xúc hỗn loạn.
Bên cạnh Sinclair là dàn diễn viên tài năng với những cá tính và chiều sâu riêng cho từng nhân vật. Bethany Wooding thể hiện sự thấu cảm tuyệt vời trong vai Sally Hope, người học được bài học quý giá về việc không đánh giá người khác quá vội vàng. Zoe West đầy sức sống với vai Bill Robinson – cô gái đam mê ngựa, còn Molly Cheesley rất duyên dáng trong vai Alicia Johns tinh nghịch. Eden Barrie mang đến màn trình diễn cảm động vai Mary Lou Atkinson nhút nhát, người dần bộc lộ lòng dũng cảm thầm lặng trong suốt câu chuyện; trong khi Rebecca Collingwood tỏa sáng trong vai Gwendoline Lacey – nhân vật phức tạp, dễ nổi nóng và thường xuyên cay nghiệt. Thay vì chỉ khắc họa cô ta như một người khó ưa, Collingwood làm nổi bật sự tổn thương bên trong hành vi khó chịu, khiến những khám phá về quá khứ gia đình trở nên thật sự xúc động.
Stephanie Hockley nổi bật với vai Irene DuPont. Không chỉ có thời điểm hài hước tuyệt vời, cô còn sở hữu khả năng âm nhạc phi thường. Hai ca khúc đáng nhớ là màn trình diễn xúc động của Mary Lou trong If I Were a Girl khi cô nhẹ nhàng khích lệ Darrell nhìn đời qua cuộc đấu tranh của mình và ngưỡng mộ sự tự tin hơn của Darrell; tiếp theo là tác phẩm tuyệt vời Hush Now Sally đầy sức mạnh, thể hiện sự hòa quyện giọng hát đặc biệt của tập thể tài năng này. Âm nhạc chắc chắn là điểm mạnh lớn nhất của vở diễn. Hầu hết diễn viên đều là nhạc công xuất sắc, tạo nên những hòa âm phong phú nâng cao mọi cảnh diễn. Phiên bản tuyệt vời của họ về Mr Sandman thật sự hoành tráng, và nhạc sống trở thành phần không thể tách rời của việc kể chuyện thay vì chỉ đơn thuần là phần đệm.
Emma Rice chứng tỏ tại sao bà vẫn là một trong những đạo diễn sáng tạo nhất của Anh. Vở diễn tràn ngập trí tưởng tượng sân khấu gợi nhớ đến sự kỳ diệu tuyệt vời của tác phẩm The Wild Bride. Hành trình tàu hỏa đến Cornwall được dàn dựng thông minh, sống động; trong khi cảnh bơi do rối dẫn dắt thể hiện sự phiêu lưu tuổi thơ một cách sáng tạo đặc biệt. Mỗi cảnh đều đầy chuyển động và tính sân khấu vui nhộn mà không làm lu mờ trái tim cảm xúc của câu chuyện.
Phần biên đạo múa liên tục năng động và sáng tạo, thúc đẩy nhịp độ suốt buổi biểu diễn. Điển hình là cảnh Sally và Darrell kiên quyết cầm gậy lacrosse tiến lên đối đầu Gwendoline tạo nên hình ảnh thể hiện sự đoàn kết ấn tượng. Cảnh giải cứu kịch tích trên vách đá cũng đầy hồi hộp trong màn hai, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của sự quan tâm, tình bạn và lòng vị tha.
Ảnh: Jake Haseldine
Ẩn dưới tiếng cười và cảnh tượng hoành tráng là những chủ đề sâu sắc cộng hưởng mạnh mẽ với khán giả đương đại. Sự khôn ngoan dưới hình thức khích lệ thúc giục các cô gái trở thành "những người phụ nữ vững vàng mà thế giới có thể dựa vào", thông điệp vừa truyền cảm hứng vừa trao quyền. Vở diễn khai thác trung thành, tha thứ, trung thực và phát triển bản thân với sự nhạy cảm đặc biệt, nhắc nhở người xem rằng sức mạnh chân chính thường đến từ sự thấu hiểu và lắng nghe thay vì lên án.
Cảnh dàn dựng vở Giấc mộng đêm hè của trường học tạo thêm một lớp kịch thú vị, trong khi câu nói nổi tiếng "show must go on" là phản chiếu thích hợp cho sự kiên cường của từng nhân vật. Thông điệp về hy vọng và lạc quan được truyền tải, khi các cô gái khám phá lòng dũng cảm, sự đồng cảm và tình bạn, nơi mà kiên cường sẽ luôn chiến thắng nỗi sợ hãi và sự hiểu lầm.
Emma Rice với Malory Towers là một bữa tiệc vui mừng cho quá trình trưởng thành, tìm kiếm tiếng nói riêng và khám phá những người trở thành gia đình do chính mình chọn lựa. Đầy ắp âm nhạc tuyệt đẹp, dàn dựng sáng tạo, màn trình diễn sâu sắc và nhấn mạnh tuyệt vời về sự trao quyền. Tác phẩm xuất sắc này vừa gợi lên niềm hoài niệm về các câu chuyện yêu thích của Enid Blyton, vừa giữ nguyên giá trị sống động đối với khán giả hiện đại. Đây là một cuộc phiêu lưu sân khấu đầy trái tim, hài hước và nhân văn, xứng đáng được các thế hệ khán giả trân trọng.
Malory Towers sẽ diễn đến ngày 2 tháng 8 tại Nhà hát Alexandra Palace, London
Ảnh: Jake Haseldine